Bệnh thành kiến (05.03.2018 – Thứ Hai Tuần III Mùa Chay) (3/4/2018 2:21:36 AM)
Được đăng bởi GĐTT
“Tôi bảo thật các ông, không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình” (Lc 4, 24).

 

Bệnh thành kiến (05.03.2018 – Thứ Hai Tuần III Mùa Chay)

 Lời Chúa: Lc 15,1-3.11-32

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca

24 Khi đến Na-da-rét, Đức Giê-su nói với dân chúng trong hội đường rằng : “Tôi bảo thật các ông : không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình.

25 “Thật vậy, tôi nói cho các ông hay : vào thời ông Ê-li-a, khi trời hạn hán suốt ba năm sáu tháng, cả nước phải đói kém dữ dội, thiếu gì bà goá ở trong nước Ít-ra-en ; 26 thế mà ông không được sai đến giúp một bà nào cả, nhưng chỉ được sai đến giúp bà goá thành Xa-rép-ta miền Xi-đôn. 27 Cũng vậy, vào thời ngôn sứ Ê-li-sa, thiếu gì người phong hủi ở trong nước Ít-ra-en, nhưng không người nào được sạch, mà chỉ có ông Na-a-man, người xứ Xy-ri thôi.”

28 Nghe vậy, mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ. 29 Họ đứng dậy, lôi Người ra khỏi thành -thành này được xây trên núi. Họ kéo Người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực. 30 Nhưng Người băng qua giữa họ mà đi.

 

 

1. Ghi nhớ:

 “Tôi bảo thật các ông, không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình” (Lc 4, 24).

2. Suy niệm:

Quê hương của Chúa Giêsu là Na-da-rét. Ngày ấy dân Na-da-rét họ đón tiếp Người chẳng ra gì. Đó cũng là điềm báo Người bị dân Người chối bỏ. Và Chúa Giêsu là người thật sự đến để giúp họ, thoát khỏi luật tâm lý muôn đời “bụt nhà không thiêng”. Thế nên chúng ta cũng nhận ra câu nói bất hủ của Chúa Giêsu: “không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình”. Người cũng cảm nhận được cái đớn đau, khó khăn, đã từng bị bạn bè, xóm giềng ruồng rẫy,  khi hy sinh lãnh nhận sứ mệnh làm ngôn sứ tại xứ sở mình.

Mùa chay Thánh hướng chúng ta về những gương sáng sống động. Thế nên bài Tin Mừng hôm nay cũng là bài học nhắc nhở mọi người về lối sống, tự mãn, tự phụ, kiêu căng  trong chính cái tôi của mỗi người.

Quả thật, trong cuộc sống chúng ta hay có cái nhìn hay còn gọi là “bệnh thành kiến” về con người. Thành kiến là căn bệnh chung của nhiều người, đôi khi trở thành kinh niên bất trị. Thành kiến đôi khi là một tâm trạng thiên lệch rất tai hại, từ  sự yên trí, phán đoán, nhất là những tư tưởng suy đoán không hay cho người khác. Thích mới lạ, nhiều lý luận ngược chiều cho là hay, dựa theo dư luận số đông của mọi người. Nên trong Kinh Thánh Cựu Ước cho biết lý do: “Không gì nham hiểm và bất trị như lòng người, ai dò thấu được”(Giê-rê-mi-a 17,9).

Khi gặp người ấy quen quá, gần quá, thân cận quá, thì chúng ta không chấp nhận tài năng của họ, hoặc khi có một vĩ nhân về quê hương, chúng ta lại có cái nhìn tò mò, soi mói tìm hiểu, hơn là kính nể khi họ về quê hương hay xứ sở của mình, nếu người đó có tài nhưng gia đình nghèo thì coi rẻ rúng, cũng như Chúa Giêsu khi trở về quê nhà cũng bị dân làng nhìn theo kiểu “Ông không không phải là con bác thợ mộc sao? Mẹ của ông không phải là bà Maria , anh em của ông không phải là các ông Gia-cô-bê, Gio-xép, Si-mon và Giu-đa sao? Bởi đâu ông được như thế?” (Mt 13, 55-56). Cũng vậy, Chúa hiểu rõ tâm lý của họ, nên bảo họ “Ngôn sứ có rẻ rúng thì cũng chính là ở quê hương mình và trong gia đình mình thôi” (Mt 13, 58).

Chúng ta là người Kitô hữu là chấp nhận ra đi làm ngôn sứ, biết rao giảng và thực hành sống lời Chúa, loan báo Tin Mừng đến cho mọi người, dẫu cho mọi người không chấp nhận chân lý và sự thật, ngay cả Chúa Giêsu cũng đóng vai trò ngôn sứ bởi từ Chúa Cha mà đến, nhưng cũng cùng chung một số phận như bao ngôn sứ khác. Nên chúng ta tham dự vào vai trò ngôn sứ của Chúa Giêsu ngay trong mọi hoàn cảnh, hãy cảm thông với mọi người bằng sự thương yêu chân thành. Nên thành thật nhìn lại chính mình vì đa số mỗi người chúng ta thường mắc phải “bệnh thành kiến”.

Để có thể chữa trị tâm bệnh này, ít nhiều mỗi người hãy cố gắng vượt qua và loại bỏ, nhờ đó con người không còn chê bai nhau, ghen ghét nhau nữa, bởi vì  hiện thân của mỗi người luôn là đền thờ của Thiên Chúa ngự trị, và đồng thời đều  được ân sủng theo cách đặc biệt mà Chúa đã ưu ái trao tặng riêng cho từng người, do đó đừng lên án bất kỳ một ai, vì thực chất đâu đâu cũng có những tâm hồn đen tối và tự phụ, đó chính là satan đang dẫn đường cho họ chưa tỉnh thức chưa tìm nẻo chính đường ngay.  

Lời Chúa luôn chữa lành cho tâm hồn mỗi người để tìm được sự thanh thảnh, bình an trong tâm hồn, giúp chúng ta sống theo chân lý và sự thật. 

3. Cầu nguyện:

Lạy Chúa! Xin cho chúng con có một trái tim  rộng mở, đón nhận những cái tốt của nhau, để sống chân thành  trong ơn Thánh Chúa tuôn đổ nơi bao tâm hồn hiền hậu và khiêm nhường, giúp đời sống chúng con luôn trở thành chứng nhân cho Tin Mừng Nước Trời. Amen.